15 mẩu truyện ngọt lịm

82

#1

Lại nhìn thấy anh, không biết từ khi nào ánh mắt cô luôn dõi theo  anh, trong đám đông chỉ cần liếc một cái là có thể tìm được anh. Cô biết  rõ mình thích anh, nhưng cô không dám nói, chỉ sợ cuối cùng ngay cả làm  bạn học cũng không được. Khi anh tới gần, cô nhịn không được mà cất cao  giọng, hy vọng anh có thể chú ý đến cô.

“Ặc, thế à? Tớ, tớ sao lại không biết nhỉ, ha ha.” Cô bạn thân nhìn  cô với vẻ khó hiểu, hai cô không phải đang nói chuyện về thành tích sao?  Anh đi qua, cô mới thở ra một hơi, nhìn thoáng qua cô bạn đang nghi  hoặc, cô xấu hổ cười mấy tiếng.

“Này, hai cô nàng ban nãy có chuyện gì thế, tán gẫu hưng phấn ghê?”  Người anh em của anh vỗ vai anh hỏi. Anh trầm mặc không nói, nhưng khóe  miệng hơi nhếch lên, nha đầu ngốc này, có thích anh cũng đừng lộ rõ thế  chứ, thật là khờ, sau này làm sao lấy về nhà đây.

#2

“Đối với anh em quan trọng bao nhiêu?”

“350 gram.”

“Ơ, ít như vậy à.”

“Đồ ngốc, 350 gram là trọng lượng của trái tim đó, cả trái tim đều cho em, em còn muốn thế nào nữa.”

#3

“Anh biết không…”

“Em yêu, anh có việc, hôm khác trò chuyện nhé…”

“Cái đó…”

“Được rồi, em yêu.”

“Nhưng mà…”

“Ngoan, ngủ ngon!”

“Ờ…”

Cô cúp máy, tiến vào trong chăn lặng lẽ khóc lóc, đã mấy tuần nay anh  không ở bên cô, thật sự bận rộn như vậy sao? Ngày hôm sau cô mang theo  đôi mắt gấu mèo ra ngoài, vừa mở cửa lại trông thấy anh ngủ bên cạnh  cửa, cô kinh ngạc vỗ vỗ anh: “Sao anh ngủ ở đây thế?”

Anh dụi mắt nói: “Ngày hôm qua anh thức khuya làm xong công việc của hôm nay, cuối cùng có thể ở cùng em rồi.”

#4

Anh vừa tỉnh ngủ liền nhìn thấy cô mở to mắt nhìn mình, anh nghi hoặc hỏi: “Sao vậy?”

“Em có một vấn đề muốn hỏi anh rất lâu rồi, em ngốc lại không xinh đẹp, còn không biết nấu cơm. Lúc ấy vì sao anh cưới em?”

Anh trông thấy vẻ mặt mong chờ của cô, bật cười nói: “Thì ra em cũng biết mình có nhiều khuyết điểm như vậy à?”

Cô đỏ mặt trả lời: “Nghiêm túc chút đi!”

Anh cười véo mặt cô: “Bởi vì đó là em.” [cho dù em tốt hay xấu, chỉ cần là em]

#5

Một buổi tối trước ngày thi cuối kỳ, cô yên lặng ở nhà ôn tập toán  học, loáng thoáng nghe tiếng gõ cửa. Cô to gan mở cửa, không phải thần  quỷ tới thăm, mà là anh.

“Làm bài thi này coi như ôn tập toán học, sau đó nghỉ ngơi sớm chút.”  Anh thấy cô nhận bài thi, ngay lập tức tiện tay đóng cửa lại. Xuyên qua  mắt mèo, cô nhìn thấy dáng dấp đi bộ của anh hơi kỳ lạ…chân cà nhắc?

Sáng hôm sau môn thi đầu tiên là toán học, cô ngạc nhiên phát hiện  bài thi được phát ra hình như quen quen. Rất nhiều năm sau nhắc lại  chuyện xưa, vị lạnh lùng năm đó mới nhè ra. Anh nói khi ấy anh làm học  trò ngoan nhiều năm như vậy, nhưng lại sợ một đứa ngốc rớt môn mà đau  lòng nên trèo tường đi trộm đề thi.

#6

Cô chơi trò Truth or Dare, phải gửi tin nhắn tỏ tình cho một đại thần  tiếng tăm lừng lẫy trong trường, rốt cuộc cô lấy dũng khí gửi đi, đợi  mãi không có trả lời, cô thở phào nhẹ nhõm, nhất định bị coi là tin nhắn  rác. Hôm sau, cô cùng bạn bè tán gẫu chuyện 囧 hôm qua. Nhưng không hề  phát hiện anh ở đằng sau nghe được duyên cớ. Buổi tối, cô tắm xong thì  nhận được một tin nhắn: Đồ ngốc, chúng ta đâm lao thì phải theo lao.

#7

Cô thầm mến anh thật lâu. Một hôm nọ, anh đưa cho cô một lá thư tình. Nhịp tim cô đập nhanh, ấp úng: “Đây…đây là…”

“Tớ không dám đưa, nhờ cậu chuyển cho San San.” Anh đỏ mặt nói, San San là tên của bạn thân của cô.

Cô gượng cười: “Ha ha, không thành vấn đề! Tớ, tớ có thể xem một chút không?”

“Được.”

Khi cô mở thư ra, trên đó chỉ có một hàng chữ: “San San, tớ thích cô bạn thân của cậu, đưa giúp tớ được không?”

Cô kinh ngạc ngẩng đầu, lại bị anh ôm vào trong lòng, anh yêu chiều thở dài: “Nha đầu ngốc.”

#8

“Em lại bị cảm rồi.” Cô giống như con thỏ mắc lỗi gục đầu trước mặt anh.

“Sao lại như thế! Sao lại bị cảm nữa!” Anh giả vờ tức giận, để cô nhìn mà buồn cười.

“Không có việc gì mà, việc nhỏ việc nhỏ ~ lần sau em sẽ chú ý.”

“Lần trước em cũng nói lần sau sẽ chú ý, anh không tin em.”

“Hì hì ~~ đừng giận mà ~ em ôm một cái nào!” Cô cười chui vào trong lòng anh.

#9

Cô rất lười, thường xuyên có chuyện gì cũng bảo anh làm. Mà anh chẳng hề có một câu oán thán, cô rất nghi ngờ.

“Anh yêu, em lười như vậy, anh…không ghét bỏ em sao?”

Anh yêu chiều sờ đầu cô: “Tuyệt đối không ghét bỏ, hồi trước anh nuôi lợn cũng thế này…”

Cô hung hăng trừng mắt liếc mắt, nhưng trên khuôn mặt đều là hạnh phúc.

#10

Anh và cô ngồi cùng bàn. Trong lớp tiếng Anh, anh chỉ vào từ husband hỏi cô, “Cái này nghĩa là gì?”

“Ông xã.” Cô nhìn lướt qua trả lời.

“Bà xã nhỉ?” Anh ra vẻ mơ hồ hỏi.

“Ông xã.” Cô nhấn mạnh lần nữa.

“Bà xã.” Anh kiên trì nói.

“Ông xã!” Cô bất đắc dĩ cất cao giọng, tại phòng học kêu gào lớn tiếng.

“Em đã tỏ tình trước mặt mọi người, vậy anh đành phải đồng ý thôi.”

Anh ôm lấy cô đang ngây ra, nhẹ nhàng hôn cô.

#11

Anh ôm cô như thường ngày, cô giãy dụa đẩy ra. Anh hơi kinh ngạc, hỏi, “Bảo bối, tại sao đối với anh như vậy?”

Cô có chút tức giận, chỉ vào anh, “Nói, chiều hôm qua người phụ nữ đi dạo phố cùng anh là ai?” Cô xoay người, phớt lờ anh.

Anh mỉm cười, tiến lên ôm cô, “Bảo bối, em giận à?” Cô không nói lời nào.

Anh ôm chặt hơn, giải thích, “Bảo bối, vì tương lai của chúng ta, anh  phải dỗ dành mẹ chồng tương lai của em đó.” Cô nhìn anh, có chút thẹn  thùng cúi đầu.

#12

8 tuổi, trước khi về nhà: “Trong một phút đồng hồ, nếu tớ bắt kịp cậu, cậu sẽ chơi cùng tớ.”

18 tuổi, trước khi xuất ngoại: “Sau bốn năm du học, khi trở về nếu tớ tìm được cậu, cậu hãy lấy tớ.”

38 tuổi, trước khi giải phẫu: “Năm tiếng sau, nếu không nhìn thấy anh, em hãy quên anh đi.”

78 tuổi, trước khi hấp hối: “Kiếp sau nếu anh còn có thể gặp lại em,  xin em hãy cố gắng nhớ anh. Bởi vì…trò chơi này, anh chỉ muốn chơi cùng  với em.”

#13

Anh đối với cô là nhất kiến chung tình, sau hôm quen biết liền cầu  hôn. Nhưng sau một trận tai nạn xe cộ người chồng mất trí nhớ, người vợ  chăm sóc người chồng mất trí nhớ, anh nói: cám ơn cô đã ân cần chăm sóc  tôi. Ngày hôm sau, người vợ đẩy người chồng ra ngoài tản bộ, anh đột  nhiên bảo chờ một chút. Người vợ ngạc nhiên, người chồng ngượng ngùng  nói: à thì…tuy rằng chúng ta mới gặp mặt hôm qua, nhưng xin em…hãy sống  cùng anh nhé.”

#14

Trên con đường, có một đôi tình nhân cãi nhau, cô gái tức giận vươn  tay tát chàng trai. Chàng trai lớn tiếng kêu lên: “Có bản lĩnh thì em  tát thêm một cái nữa đi.” Cô gái không do dự tát ngay.

Chàng trai dừng một chút, nắm tay cô gái: “Em đã nghe lời như vậy, chúng mình đừng cãi nhau nữa, về nhà thôi.”

#15

Hai người bọn họ cãi nhau, không ai phục ai cả, cuối cùng dùng trò  kéo búa bao quyết định đúng sai, người thua sẽ xin lỗi. Khi cô gái vươn  tay đưa kéo, chàng trai mới từ từ mở bàn tay ra, đó là một cái “bao”  thật to. Cô gái ngạc nhiên, chàng trai nhẹ nhàng nói: cho dù thế nào,  không có em thì anh thật sự thua rồi. Nước mắt cô gái lặng lẽ chảy  xuống, rơi vào lòng bàn tay ấm áp của chàng trai.